Âu Dương Nhung dụi đôi mắt đã hơi hoa lên, ngẩng đầu nhìn ra ngoài, chỉ thấy qua khe cửa sổ có ánh sáng xám nhạt len vào.
Hắn bước tới, đẩy cửa sổ ra, tiếng côn trùng rả rích cùng làn sương sớm lập tức ập vào mặt.
Rạng đông vừa qua, nơi chân trời xa xa đã lóe lên tia sáng đầu ngày.
Âu Dương Nhung thở phào một hơi dài, quay lại ghế, ngả người ra sau dựa vào lưng ghế, vươn vai thật mạnh.




